Cầu Đạo

Chương 136: Hệ thống tu hành



"Chính là như lời sư đệ nói. Chúng ta những người này tiến về vực ngoại cũng không phải là ngay lập tức trở về. Như thế quá hao phí linh thạch." Nam tử thành thật giải thích: "Một chuyến đi tới vực ngoại lại trở về, hao phí không ít hơn một ngàn linh thạch. Chúng ta tại vực ngoại thông thường nán lại đó một thời gian, ngắn thì một hai năm, lâu thì năm bảy năm, chỉ cho đến khi linh thạch bỏ ra thu hồi thì mới quay trở về. Nào có đạo lý đi làm không công bao giờ. Sư đệ nói có phải không?"

Trần Nguyên vô ý thức gật đầu đồng tình. Đối phương nói không thể đúng hơn. Đều đã là người trưởng thành, không có một ai chịu làm việc vô ích cả. Cho dù phía bên kia là dị giới, có muôn vàn điều mới lạ, nếu nó không thực sự đem tới tiến bộ, sẽ chẳng mấy người hao phí sức lực, đánh vỡ bích chướng, mạo hiểm xông đi qua.

Các tiểu thuyết huyền huyễn tại thế giới trước cũng là như vậy miêu tả. Bọn hắn, bất kể nhân vật chính hay phản diện, sau khi xông vào thế giới khác hay bí cảnh, cái duy nhất có thể nghĩ đến là săn giết hung thú, càn quét tài nguyên, đánh cướp bảo tàng, … nghĩ kỹ một chút, hành vi này nào có khác biệt với người hiện đại tàn phá môi trường?

Bất quá, tại một thế này, tình huống lại có chút không giống. Chiến tranh đại quy mô xâm lấn là không thể mở. Vậy…

"Các sư huynh, sư tỷ lại là làm cái gì tại vực ngoại?" Trần Nguyên càng phát ra hiếu kỳ. Sẽ không phải giống như người phương Tây khai hóa văn minh thế giới thế kỷ mười chín đi chứ? Hắn càng nghĩ đến hình ảnh này lại càng cảm thấy không quen mắt. Một đám tu chân giả, chân đạp phi kiếm, tay bấm pháp quyết, giao giảng về chân lý thế giới.

Nam tử kia gặp Trần Nguyên hỏi vậy, cười hề hề nói ra: "Ta nói ra, sư đệ có khả năng không tin, thế nhưng chúng ta tại vực ngoại, đại đa số thời gian là... trồng cây, làm ruộng."

Trần Nguyên giật mình, tâm thần sững sờ, cứ ngỡ lỗ tai nghe nhầm. Làm ruộng? Là cái quái gì? Tốn hao một nghìn Linh thạch để đến vực ngoại làm cái nông phu? Trần Nguyên có thể mường tượng ra rất nhiều kịch bản, duy chỉ có hướng đi này là không nghĩ đến.

Gặp đối phương thần sắc ngạc nhiên, biểu lộ khó có thể tin, nam tử dường như đã đoán trước. Hắn nói ra: "Kỳ thực, nói chúng ta tại vực ngoại trồng cây, làm vườn cũng không hoàn toàn chính xác, thế nhưng sự thật chênh lệch không xa bao nhiêu đâu."

Trần Nguyên lại càng phát ra nghi hoặc. Nam tử tiếp tục giải thích: "Sư đệ, không có gì khó hiểu cả. Chúng ta tại vực ngoại chính là xây dựng thành trì, khai khẩn đất hoang, truyền đạo cho thổ dân bản địa, xúc tiến trao đổi tu hành tâm đắc với tu sĩ giới bên kia, tiếp thu và lý giải hệ thống tu hành của bọn hắn, đóng góp và bù đắp cho tự thân hệ thống tu hành. Đoạn thời gian này, chúng ta lại thuận tiện trồng chút Linh thảo, chăm sóc Linh thực, cấy ghép Linh mộc, chăn nuôi Linh thú. Vực ngoại có nhiều chủng loại Linh thảo, Linh mộc, Linh thú mà Nam Hoàng vực không có. Nếu toàn bằng mua sắm của thổ dân, giá xả quá xa xỉ. Chẳng bằng tự thân động tay động chân, trồng điểm cây trồng, chăn nuôi Linh thú rồi mang về Nam Hoàng vực kiếm lời."

"Thì ra là thế." Trần Nguyên lúc này mới vỡ lẽ. "Bất quá, nếu các sư huynh, sư tỷ đã tại vực ngoại khai hoang, trồng trọt Linh thực, Linh mộc, lại chăn nuôi Linh thú, như thế vì sao lại xưng hô giới bên kia là chiến trường vực ngoại đâu?"

Nếu đã phát triển theo hướng làm ruộng, vì sao cứ phải lấy cái tên giật gân.

"Vì vực ngoại không an ổn, chiến tranh không ngừng." Nam tử đáp lại, chắc nịch: "Sư đệ sinh hoạt tại Nam Hoàng vực đã quen, không biết thế giới bên ngoài hỗn loạn như thế nào. Vực ngoại kỳ thật hung hiểm vô cùng, chiến tranh không dừng. Chúng ta có thể đặt chân tại vực ngoại là nhờ liên minh với một số thế lực bản địa. Theo lẽ như thế, những thế lực đối địch với đồng minh của chúng ta tất nhiên sẽ nhằm vào chúng ta."

Nghe đến đây, Trần Nguyên cau mày. Hắn không nghĩ tình thế vực ngoại lại là cái dạng này. Hắn không rõ ràng ba ngàn thế giới thái độ là như thế nào, thế nhưng nếu có thế lực vực ngoại tiến đến, Minh Nguyệt giới hết thảy thế lực sẽ gạt bỏ lúc trước mâu thuẫn, thái độ nhất thống ứng đối vực ngoại sinh linh. Đây là điều được nhắc đi nhắc lại nhiều lần trên kinh thư.

Nam tử tiếp tục nói: "Sư đệ, tình thế tại vực ngoại không giống như ngươi vẫn tưởng. Vực ngoại không chỉ có thổ dân bản địa mà còn sở hữu không ít sinh linh đến từ thiên địa khác. Bởi vì sự xuất hiện của sinh linh đến từ nhiều thiên địa, cho nên nội bộ thế lực của mảnh thiên địa kia bị xé nhỏ thành nhiều phần, không thể nhất trí."

Dừng lại một chú, nam tử bổ sung: "Sư đệ nhắc đến vực ngoại tà ma, kỳ thật làm ta nhớ đến mấy nhóm thiên địa khác sinh linh. Số lượng bọn chúng không phải nhiều, phản lại chiếm khá ít, thế nhưng đặc tính lại tương đối giống với những gì sư đệ miêu tả."

"Lại vẫn còn có." Trần Nguyên giật mình. Hắn trước đó nghe vị sư huynh truyền thụ kiến thức, cứ ngỡ loại kia chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Nào ngờ vẫn còn tồn tại.

"Như ta đã nói, số lượng tổng thể của chúng tương đối ít." Nam tử bổ sung: "Bọn hắn những người này tự nhận là truy cầu tiên đạo, bản thân tự xưng là tu tiên giả; thế nhưng, hành vi cùng lối suy nghĩ thì không khác gì đạo tặc, cướp bóc, là loại cùng hung cực ác chuyên giết người cướp của, khi nam phách nữ như sư đệ từng nói. Bọn hắn tu tiên đạo, nhưng không tu tâm, không nói lý lẽ, không giảng đạo lý, quan niệm duy nhất là thực lực, chỉ tin tưởng vào nắm đấm mà không theo đạo nghĩa."

Nha, thực lực vi tôn, kẻ mạnh mới là đạo lý. Cái này Trần Nguyên liền quen thuộc. Thế giới trước các tiểu thuyết huyền huyễn chẳng phải luôn mở đầu bằng câu này sao: thế giới này cường giả vi tôn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.