Cùng Boss Mạnh Nhất Yêu Đương

Chương 17: Tử Thần sắp đến (1)



"A a a a!" Người phụ nữ ưỡn bụng to, hai chân dang rộng ra, trên đỉnh đầu đều là mồ hôi ướt dính dính, cô há miệng, cái mũi cũng theo cô mỗi một chút dùng sức cong lên, biểu tình càng là bởi vì đau đớn trở nên có chút dữ tợn.

"Nhanh lên! Thai phụ bị xuất huyết nhiều!!!" Một nhóm bác sĩ mặc quần áo phẫu thuật màu xanh lá cây bận rộn bên cạnh.

Nước mắt ở khóe mắt của người phụ nữ đều dâng lên, bụng đau giống như nỗi đau đớn xương cốt gãy lìa.

Nhưng ai cũng không chú ý tới, bên cạnh bàn phẫu thuật có một nam nhân mặc áo đen đứng không nhúc nhích. Nam nhân chỉ lộ ra một cái cằm, che kín mít, toàn bộ đôi mắt đều giấu dưới mũ, thoạt nhìn sâu không lường được, trên cổ hắn đeo một sợi dây chuyền lưỡi hái, cả người giống như một khối gỗ, đứng ở đó.

Không ai đến quát mắng hắn mau rời đi, cũng không ai nói chuyện với hắn.

Giống như là tất cả mọi người không thể nhìn thấy hắn.

Hắn chậm rãi giơ tay lên, trên tay chậm rãi ngưng tụ thành sương mù màu đen.

"Bác sĩ! Tôi không thể! Giữ đứa nhỏ! Làm ơn, cầu xin các người!! Đây là hậu duệ duy nhất của người chồng đã chết của tôi! "Người phụ nữ thoạt nhìn kích động, thở hổn hển, thanh âm rất nhỏ, tựa hồ là dùng toàn bộ khí lực của cô.

"Xuất khẩu hiện tại co rút vô lực, nếu muốn bảo vệ đứa nhỏ, cô có thể vì xuất huyết mà chết, cô biết không?" Các bác sĩ trông lo lắng, nhưng suy nghĩ nhanh nhẹn, chuyển động trong tay không dừng lại lúc nào!

"Làm ơn, cầu xin các người!! A! "Đôi môi của người phụ nữ trắng bệt, giọng nói càng ngày càng nhỏ, chỉ khi đau đến khó nhịn mới kêu lên.

"Nhanh lên! Lấy kia để gia đình ký tên! "Bác sĩ nhanh chóng chỉ huy, mồ hôi lạnh trên đầu không ngừng tuôn ra.

Nam nhân lạnh lùng nhìn một màn binh hoang mã loạn trước mắt.

Mãi đến khi xác định tin tức, bác sĩ mới nhanh chóng cầm tốt dao bắt đầu động thủ.

Bàn tay của bác sĩ chủ đạo bắt đầu run rẩy.

Đứa trẻ được sinh ra mà không có đặc điểm sinh mệnh.

Mà thai phụ đã rơi vào hôn mê vì xuất huyết quá nhiều.

Nam nhân xoay người, chuẩn bị rời đi, lại không biết vì sao, ánh mắt một lần nữa trở lại trên người đứa bé đã sớm mất đi đặc điểm sinh mệnh, không biết hắn nghĩ đến cái gì, duy trì tư thế này đứng thật lâu, lại yên lặng xoay người rời đi.

Đột nhiên giọng nói của y tá phá vỡ trầm lặng, "Bác sĩ! Bác sĩ! Đứa trẻ vẫn còn thở!! ”

"Đinh đinh! Đinh đinh! "Đồng hồ báo thức đặt ở đầu giường bắt đầu phát ra âm thanh.

Tiếu Trần choáng váng ngồi dậy từ trong tấm chăn, cậu vươn tay tắt đồng hồ báo thức, dùng tay phải sờ sờ tóc lung tung.

Không biết cậu nghĩ tới cái gì, theo bản năng lột cổ áo của mình nhìn lồng ngực và xương quai xanh của mình.

Một mảng vết hôn xanh xanh tím tím.

Tiếu Trần trong lòng buồn bực hừ một tiếng, bĩu môi.

Chắc lại là hắn rồi.

Tiếu Trần nhìn đầu giường, có một tờ giấy, cậu kinh hỉ cầm lấy, chờ cậu nhìn thấy nội dung trên tờ giấy không khỏi bĩu môi.

Trên tờ giấy chỉ có một câu: Hôm nay đừng đi ra ngoài.

Tiếu Trần cắn răng.

Vốn hôm nay có một hoạt động xã hội, cậu muốn cùng đi thang sơn leo núi.

Cái gì, cư nhiên là không cho phép cậu đi ra ngoài.

Tiếu Trần hừ lạnh một tiếng, có chút tức giận, đứng dậy thay quần áo, súc miệng, sửa sang lại vẻ ngoài định ra ngoài.

Trong khoảnh khắc cậu đóng cửa, căn phòng đột nhiên xuất hiện một nam nhân, nam nhân mặc một thân đen, quần jean màu đen phối với áo sơ mi màu đen, trên cổ mang theo một sợi dây chuyền lưỡi hái.

Nam nhân lắc đầu, có chút sủng nịch lại có chút bất đắc dĩ thở dài.

Hắn biết đứa nhỏ này sẽ không vâng lời.

Mặt trời hôm nay rất độc, chiếu vào người có chút choáng váng.

Tiếu Trần nhíu mày, trong nháy mắt vừa mới lên xe buýt liền ý thức được không đúng.

Cậu rất nhạy cảm với tất cả mọi thứ bên ngoài, đặc biệt là khi cậu chạm vào cái chết, thậm chí có thể nói rằng cậu có thể nhìn thấy cái chết trước khi nó xảy ra.

Khi cậu còn nhỏ, cậu đã nhiều lần thử nghiệm trên bờ vực của cái chết, nhưng mỗi lần cậu đều có thể thoát khỏi mối đe dọa của cái chết nhờ giác quan thứ sáu thần kỳ và sức quan sát chạy thoát uy hiếp của cái chết, cho đến lúc sau khi nam nhân kia xuất hiện cậu đã đủ 12 tuổi, từ đó cậu không bao giờ trải qua những việc này nữa.

Năm con số trên biển số xe buýt là 74666.

74 là hài âm đã chết, mà 666 trong Kinh Thánh Tân Ước có nghĩa là dã thú, con số của quỷ Satan.

Cái này làm cho Tiếu Trần lập tức có dự cảm không tốt, nghĩ đến lời nam nhân kia để lại cho cậu sáng nay, cậu cơ hồ là suy nghĩ thời gian một giây, liền không chút do dự tính toán xuống xe.

Cậu rất tin vào linh cảm của mình.

Nhưng còn chưa đợi cậu đứng lên, Lương Kinh ngồi bên cạnh cậu vốn đang ngủ đột nhiên mở mắt ra, vẻ mặt hoảng sợ cùng sợ hãi, còn chưa đợi Tiếu Trần phản ứng lại, liền nghe thấy hắn lập tức hô to, "Dừng xe dừng xe! Tôi không đi!! ”

Lúc này cả xe đều buồn ngủ, không có người nói chuyện, giọng nói to của Lương Kinh lập tức dọa tỉnh lại vài người, bởi vì hắn sẽ ngồi ở hàng cuối cùng, cơ hồ trong nháy mắt tất cả mọi người đều lộ vẻ không kiên nhẫn quay đầu nhìn về phía hắn.

Lương Kinh thoạt nhìn có chút run rẩy, hắn bất chấp tất cả, nắm lấy tay Tiếu Trần nói, "Tiếu Trần, tin tưởng tớ, chúng ta nhất định phải nhanh chóng xuống xe! ”

Hướng dẫn viên du lịch cũng nhíu nhíu mày, hắn vốn ngồi ở hàng đầu tiên, nghe thấy tiếng, biểu tình không kiên nhẫn, đứng lên đi về phía sau, hình như là muốn tranh cãi cái gì đó.

Lương Kinh lại đẩy đẩy tiểu đồng bọn mình quen biết khác, thoạt nhìn rất lo lắng, cảm giác sắp khóc tới nơi rồi, "Chúng ta mau đi thôi! Một lát nữa sạt lở đất sẽ xảy ra đó! ”

Trong xe một trận ồ lên, mỗi người đều dùng ánh mắt nhìn bệnh thần kinh nhìn lại, không nói người khác, ngay cả bạn gái Lương Kinh là Vương Tinh cũng cảm thấy hắn có phải bị điên hay không.

Tiếu Trần lập tức phản ứng lại, ý thức được cái gì, cũng hô to, "Chúng tôi phải xuống xe! Cho chúng tôi đi xuống! ”

"Có bệnh rồi! Cậu điên ở đâu vậy? ”

"Wow! Nói cái gì mà lộn xộn vậy! Mẹ nó! Làm tâm trạng tốt của tôi trong ngày đều trở nên xấu đi!! ”

"Đồ thần kinh! Tài xế! Để họ đi xuống đi!! Cãi nhau chết một người thì mệt!! ”

Đợi đến khi sáu người bọn họ bị hướng dẫn viên du lịch và khách du lịch đuổi xuống xe, nhìn xung quanh không còn bất kỳ chiếc xe nào khác đi qua đường núi, Vương Tinh bị tức đến cười, "Lương Kinh, sao anh lại làm vậy? Chuyện gì đang xảy ra nha? ”

Dương Mai Lệ mặc váy hoa vụn là bạn thân Vương Tinh, cô cũng có chút u oán dùng hai mắt nhìn Lương Kinh.

Lương Kinh trăm miệng không cãi được gì, có chút lo lắng, "Mấy người tin tôi đi, thật sự, tôi thấy, đợi khi xuống đỉnh núi sẽ có tảng đá rơi xuống, sau đó đem xe buýt đập thành hai nửa, một nửa người sẽ bị tảng đá trực tiếp đập chết, còn một nửa còn lại sẽ trực tiếp rơi xuống dưới vách núi. ”

Ngay cả Viên Trọng thành thật nhất cũng nhìn không nổi, hắn nhíu nhíu mày, định mắng nhiếc vài câu, nhưng còn chưa đợi hắn mở miệng, đoàn người bọn họ liền triệt để sững sờ tại chỗ.

Tảng đá khổng lồ rơi xuống từ đỉnh núi, bởi vì ngọn núi này là đường núi xoắn ốc, xung quanh càng không có bất kỳ cây cối nào, trụi lủi, bọn họ còn có thể nhìn thấy chiếc xe buýt vừa mới chạy không xa.

Mà như Lương Kinh nói, bọn họ hoàn toàn sợ ngây người, tốc độ tảng đá rơi xuống trên đỉnh núi rất nhanh, thậm chí có thể nói là chuẩn bị mà đến, trong nháy mắt xe buýt đang chạy đột nhiên rơi xuống, trực tiếp đập vào nóc xe buýt, xe lập tức lật mình, biến thành hai nửa, còn một nửa thân xe sắp rơi xuống dưới vách núi.

Còn chưa đợi bọn họ lo lắng xong, chiếc xe vốn đã dừng lại dĩ nhiên không chịu khống chế trực tiếp rơi xuống, ngay cả người sống vốn đã bắt được mép vách núi sắp bò lên cũng theo đó rơi xuống.

"Nhảy!" Một tiếng vang lớn.

Nhìn thấy một màn này mọi người đều sợ ngây người, nghĩ lại mà sợ, càng nhịn không được dùng ánh mắt thăm dò đánh giá Lương Kinh.

Lý Hải Ba càng khiếp sợ đến mức trợn to miệng, quay đầu nhìn về phía Lương Kinh, "Cậu, cậu làm sao mà biết được? ”

Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm Lương Kinh, giống như ngày đầu tiên quen biết hắn, mang theo hoảng sợ cùng sợ hãi.

Chỉ có Tiếu Trần coi như bình tĩnh, mặt cậu không chút thay đổi nhìn chằm chằm phương hướng xe buýt.

Cậu thấy rồi!

Nam nhân mặc áo choàng đen đứng bên cạnh xe buýt, không nhúc nhích nhìn tất cả những gì đang xảy ra xung quanh, đợi đến khi hết thảy bụi bặm lắng xuống, nam nhân mới chậm rãi quay đầu lại, nhìn về phía Tiếu Trần, hai người mặt đối mặt nhìn nhau, nhưng Tiếu Trần lại không thấy rõ mặt đối phương.

Trên thực tế, đáy lòng cậu đã có một đáp án.

Một lúc lâu sau, nam nhân giống như trống rỗng xuất hiện, một lần nữa, trống rỗng biến mất.

______________________________________________

Tác giả có một cái gì đó để nói: Thế giới mới!!!

Moah moah!!!

Nếu tất cả mọi người trong bài viết trước có bắt trùng, xin vui lòng giả vờ không biết! Khóc, bây giờ tôi không thể thay đổi văn bản trong thời kỳ đặc thù!!

Cầu yêu thích cầu bình luận, để tất cả mọi người so một cái tình yêu siêu lớn, hắc hắc.

Tôi hy vọng tất cả mọi người có thể thu thập cột đáng thương của tôi.

________________________________________

BtNguytThng: hề hề

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.