Hai Thai Năm Bảo: Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Chương 360



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nhìn thời gian, chín giờ sáng.

Vân Giai Kỳ nhìn hộp nhạc, đột nhiên nhớ đến cái gì đó, ôm hộp nhạc vội vàng ra ngoài.

Lái xe đến nhà họ Bạc.

Trong dự liệu, cô bị vệ sĩ ngăn lại.

Vệ sĩ nhìn thấy cô đều cảm thấy kỳ quái.

Cô gái này, thật sự vẫn chưa chết tâm. Hôm qua vừa đến, hôm nay lại đến nữa.

Vệ sĩ hỏi: “Cô đến tìm ai?”

Vân Giai Kỳ hỏi: “Bạc Tuấn Phong có ở đây không?”

Cô phải nói chuyện đàng hoàng với anh.

Vệ sĩ lạnh nhạt nói: “Tổng giám đốc Bạc không ở đây, tối qua không về: Vẻ mặt Vân Giai Kỳ ngẩn ra một chút.

Anh một đêm không về?

Bây giờ Vũ Minh và Mạn Nhi đều ở nhà họ Bạc, anh có thể đi đâu chứ?

Đột nhiên nhớ đến cái gì đó…

Sau khi Lâm Thanh Thủy bị gãy gót chân, chắc là anh ta ở cùng với Lâm Thanh Thủy rồi.

Nghĩ đến đây, mắt cô lạnh lùng, lại nói: “Tôi muốn gặp Mạn Nhi”

Sắc mặt vệ sĩ quái dị.



“Vân Giai Kỳ à Vân Giai Kỳ, cô thật sự đáng thương mà. Cô đàng hoàng làm mợ chủ nhà họ Tống thì không làm, lại chạy đến chọc anh trai tôi. Cô còn cho rằng, cái thủ đoạn gian xảo đó của cô có thể lọt vào mắt anh trai tôi sao?”

“Đã là thời đại nào rồi, bây giờ không làm như vậy nữa rồi. Cô đây là cái gì, trộm gà còn làm mất gạo, vừa mất phu nhân lại thiệt quân”

“Cô cho rằng anh trai tôi không cô là không được sao? Ha. Anh ấy là thiên chi kiêu tử đấy, muốn người phụ nữ nào mà không có? Chỉ cần cô bao dung bằng một nửa Vân Ngọc Hân, thì ít ra cô cũng sẽ không rơi đến kết cục như vậy”

“Tối qua anh trai tôi đến bệnh viên với Lâm Thanh Thủy rồi, cô xem, một thư ký nhỏ bé như Lâm Thanh Thủy mà cô cũng không đấu lại được, cô còn có bản lĩnh gì nữa chứ?”

“Bây giờ, anh tôi không cần cô, đến cả Mạn Nhi cũng không cần cô.

Cô nhanh chóng thu dọn lại chính mình, đi tìm Tống Hạo Hiên của cô đi”

Nói được một nửa, Bạc Thúy Quỳnh đột nhiên ôm miệng cười: *®ồ, sao tôi lại quên mất, bây giờ, e rằng đến cả Tống Hạo Hiên cũng không cần cô nữa. Nhà họ Tống ghét bỏ cô là một chiếc giày rách, Tống Hạo Hiên cũng không dám cần cô nữa. Ha. Cô chẳng qua chỉ là đồ người ta vứt đi, còn có mặt mũi mà đến đây gặp Mạn Nhi sao?”

Vân Giai Kỳ cười lạnh một tiếng, nhưng cũng không để Bạc Thúy Quỳnh bắt nạt mình, nói từng từ một: “Quy tắc gia đình của Bạc Vân thật là thú vị, dù sao Bạc Tuấn Phong cũng là người trong rồng phượng, sao lại nuôi dậy ra loại phụ nữ vô học chua ngoa như cô chứ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.