Sau Khi Bất Ngờ Mang Thai, Tôi Trở Nên Bất Tử

Chương 5: Án chuông đỏ (II)



: Án chuông (II)

Editor: Tô

꧁LẠC CẨU TEAM꧂

______________________________

Giờ làm việc của đồn cảnh sát là 8:30 sáng đến 6 giờ chiều, nhưng đối với đội điều tra tội phạm thì khi bận rộn giờ làm việc không được tính.

Vãn Hồi Chu đến sớm, một là tiện đường đưa Giang Giang đi học, hai là anh không có thói quen ngủ nướng. Đẩy cửa đi vào, trong phòng làm việc chỉ có ba người, tiếng nói vừa dứt, tất cả đều nhìn về phía anh, Hạ Tiểu Phong mở lời trước: "Chỗ của chúng tôi là Đội điều tra hình sự, anh đang tìm người sao?"

Ngô Cường nhìn chằm chằm vào mặt Vãn Hồi Chu, sửng sốt vài giây, sau đó lộ ra vẻ không thể tin được.

"Đội phó Vãn Hồi Chu!"

Vãn Hồi Chu nhìn lướt qua Ngô Cường và Điền Quân, năm năm trước tại hôn lễ của Tiếu Lôi đã gặp hai người này, vừa tốt nghiệp theo Tiếu Lôi làm việc hai năm. Nghe Tiếu Lôi nói Ngô Cường tính tình thẳng thắn miệng mồm sắc bén, Điền Quân thân thủ tốt, là đứng đầu kỹ năng chiến đấu của cảnh sát Yến thị.

"Tôi bây giờ không còn là đội phó nữa. "Vãn Hồi Chu nhìn Ngô Cường nói " Vãn Hồi Chu, hôm nay tôi mới được bổ nhiệm làm đội trưởng Đội điều tra hình sự Yến thị."

Ngô Cường "Fuck!" theo bản năng xong liền vội vàng giải thích "Vãn đội, tôi không có ý đó, tôi chỉ là kinh ngạc, không ngờ anh tới chỗ này của chúng tôi."

"Vãn đội, đừng quan tâm đến tiểu Cường." Điền Quân duỗi tay ra, cười nói:" Hoan nghênh ngài."

Vãn Hồi Chu đưa tay nắm lấy "Sau này còn làm việc cùng nhau, không cần phải khách sáo như vậy."

Hà Hiểu Phong bên cạnh trợn mắt há hốc mồm không biết nói cái gì, tay mất tự nhiên dày vò vạt áo, thấy Vãn Hồi Chu nhìn hắn, lập tức lập tức 'Ba' đứng dậy ngay ngắn chào theo nghi thức quân đội "Vãn đội tốt!" Hô rất mạnh mẽ!

"Khoẻ chứ, Hà Hiểu Phong"

Hà Hiểu Phong không nghĩ tới Vãn đội mới tới có thể gọi đúng tên mình, cao hứng cười không thôi.

Vãn Hồi Chu tối qua trên mạng xem tư liệu của tất cả mọi người trong đội điều tra hình sự. Yến thị nhỏ không có phân đội, trong đại đội có hai đội trưởng tổng cộng hai mươi người, trong đó chia ra bộ phận thẩm vấn, bộ phận kỹ thuật và văn phòng làm việc. Ba bộ phận này bình thường làm việc đúng giờ, có điều trong tình huống đặc thù thì bọn họ cũng đi ra ngoài tăng ca. Đại đội có thể huy động một trăm lực lượng cảnh sát.

So với Vân Thành, Yến thị quả thực là không đủ nhìn về mọi mặt.

Vãn Hồi Chu nghĩ đến những gì Tiếu Lôi đã nói trên bàn ăn cách đây năm năm. Kỹ thuật ở đây không tiên tiến, không có vụ án lớn nào, sau một thời gian dài thì như thể mài mòn chí hướng của mọi người. Nhưng nếu có không có vụ án lớn thì sẽ có ít nạn nhân hơn, đó cũng là một chuyện đáng mừng.

"Ô, Vãn đội đến sớm thế này, thật ngưỡng mộ đã lâu nha." Tằng Hoành Vĩ đẩy cửa phòng làm việc bước ra, trên khuôn mặt nở nụ cười bắt tay Vãn Hồi Chu, đồng thời giới thiệu: "Đội phó ở đây, Tằng Hoành Vĩ, chào mừng Vãn đội."

"Tằng đội khách khí." Vãn Hồi Chu đưa tay ra. . ngôn tình tổng tài

Tằng Hoành Vĩ cười nói " Có gì đâu, hôm nay Vãn đội nhậm chức, tôi mời Vãn đội một bữa cơm tối, đón gió tẩy trần."

"Không tiện lắm, cảm ơn ý tốt của Tằng đội." Vãn Hồi Chu từ chối, trước giờ anh không giỏi khách sáo với người khác nên trực tiếp đổi chủ đề "Phòng làm việc ở đâu vậy? Tôi muốn xem vụ án trước, hiện giờ có vụ án nào không?"

"Tiểu Hà sẽ dẫn đường cho Vãn đội, bên tôi còn có việc phải đi trước." Tằng Hoành Vĩ chỉ Hà Hiểu Phong, cười giả lã chào rồi rời đi. Vãn Hồi Chu cũng không ngại.

Ha Hiểu Phong dẫn đường, nói: "Vãn đội, bên này là văn phòng của anh, trước đây là của Tằng đội, mới dọn ra ngày hôm qua." Gần đây mới qua tết âm lịch, không có vụ án nào cả."

"Nhóc Quân, ông nhìn thấy không!" Ngô Cường chờ mọi người đi hết vịn cái ghế ngồi xuống, vẫn còn chưa tỉnh lại "Vãn Hồi Chu, sao người này vẫn không thay đổi một chút nào vậy? Cùng lớp với lão đại, năm nay nói thế nào thì cũng ít nhất đã 35, 36 rồi, mà nhìn không khác gì trước kia, mém chút nữa tôi không dám nhận người quen."

Lão đại trong miệng Ngô Cường là chỉ Tiếu Lôi, hắn cùng Điền Quân vừa tốt nghiệp một cái đã chạy theo Tiếu Lôi. Cho dù Tiếu Lôi không còn thì địa vị trong lòng vẫn không lung lay.

Điền Quân ngồi đối diện cười nhạo "Cậu không dám nhận người quen à? Cậu một hơi fuck người ta, gọi tên người ta còn mừng hơn bất cứ ai mà." Anh nói thêm "Về ngoại hình thì đúng thật, nhưng có một số người nhìn trẻ so với tuổi, có lẽ Vãn đội là như thế."

Lúc 9:00 tại phòng họp lầu bốn, toàn cục bắt đầu cuộc họp đầu tiên, chủ yếu là các hạng mục công việc trong năm sau và giới thiệu Vãn Hồi Chu.

Lúc tan họp đã là hơn 11:40, trở về cương vị không được bao lâu liền đi thẳng đến căn tin.

Trước đây không bận rộn, đến giờ ăn cơm đều đi đến căn tin, hôm nay bên ngoài văn phòng lại không có ai nhúc nhích. Hà Hiểu Phong mấy người mới vây quanh một vòng, nhỏ giọng tò mò hỏi: "Cường ca, Vãn đội của chúng ta rốt cuộc đến từ đâu?" Vừa rồi trong cuộc họp, Vương cục đặc biệt coi trọng đội trưởng của chúng ta, không nhìn thấy mặt lão Tằng thay đổi."

"Đúng vậy, đúng vậy, tên đội trưởng của chúng ta nghe rất quen nha, tôi cảm thấy mình đã nghe thấy nó ở đâu đó rồi."

"Cơ mà đội trưởng đẹp trai thật đó, mà còn rất trẻ nữa." Nữ cảnh sát hình sự duy nhất trong đội, Mai Lỵ, cùng lớp với Hà Hiểu Phong, bình thường nhìn rất menly.

Ngô Cường liếc mắt nhìn Mai Lỵ "Mấy người chúng tôi không đẹp trai sao?"

"Anh à, anh đừng làm khó người khác. "Mai Lỵ cười nói, không sợ Ngô Cường một chút nào. Bình thường ở văn phòng Ngô Cương cũng hay chơi với bọn họ, thỉnh thoảng vui quá có lỡ lời xưng hô trống không Ngô Cường cũng không giận, hắn quen rồi.

Ngô Cường cũng không tức giận vì chuyện này, anh đưa tay chạm vào mặt mình, quả thật như Mai Lỵ nói, cả đội cộng lại cũng không thể sánh được với ngoại hình của Vãn đội.

"Đội trưởng của chúng ta năm năm trước từng là Đội phó trong Đội điều tra hình sự Vân Thành, khi ấy mới ba mươi tuổi."

Mai Lỵ tìm ra một điểm mấu chốt "Đội trưởng đã ba mươi lăm tuổi?? Không nhìn ra một chút nào, anh ấy quá trẻ đi."

Người còn lại cũng nhớ ra, mắt sáng lên hưng phấn nói "Tôi nhớ ra rồi, trước kia còn đi học, giáo viên của chúng tôi có nói đội trưởng là Sherlock Holmes giới cảnh sát hình sự, có tỷ lệ phá án cực cao, là phó chi đội trẻ tuổi nhất. Nghe nói có thể thăng chức đội trưởng ngay lập tức nhưng không biết chuyện gì đã xảy ra đột nhiên biến mất... "

Ngô Cường nghĩ tới những gì đã xảy ra cách đây năm năm, không biết liệu phải bị ảnh hưởng bởi chuyện này hay không.

"Được rồi đừng bàn tán nữa, không đói bụng à, còn không chịu đi ăn cơm." Điền Quân mở miệng, mới quây thành một đám ngay lập tức giải tán.

Trong phòng làm việc của đội trưởng.

Vãn Hồi Chu lật xem hồ sơ đã kết án năm ngoái, dù sao cũng không có việc gì làm. Âm thanh bên ngoài vốn là khe khẽ, khi cao hứng tự nhiên giọng lại cao hơn cũng không phát hiện, khiến hắn nghe thấy hết.

Về phần đột nhiên từ chức không làm....

"Vãn đội, đến giờ đi ăn cơm rồi."

Ngô Cường bên ngoài gõ cửa, Vãn Hồi Chu lấy lại tinh thần, khép hồ sơ nói cho vào. Ngô Cường thò đầu vào cười nói: "Đội trưởng, lần này bếp nấu thịt heo kho tàu, nếu đi trễ thì không còn đâu. Nếu anh không tiện thì tôi lấy cơm mang đến cho anh."

Ngô Cường không phải kiểu người xun xoe, sở dĩ hôm nay hắn nhiệt tình với Vãn Hồi Chu như vậy. Thứ nhất Vãn Hồi Chu là một trong những người xuất sắc nhất giới cảnh sát hình sự, Ngô Cường vẫn luôn ngửa mặt mà ngưỡng mộ anh; thứ hai Vãn Hồi Chu là bạn của Tiếu Lôi, Ngô Cường trực tiếp coi anh như người một nhà. Cộng thêm việc hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Vãn Hồi Chu, còn chưa quen đường lối trong cục, nên hắn mới đến hỏi một chút.

"Không cần, tôi qua ăn luôn. "Vãn Hồi Chu đứng dậy bước ra ngoài.

Ngô Cường trước giờ luôn thoải mái với bất cứ ai cũng có thể xưng huynh gọi đệ, nhưng sau khi gặp Vãn Hồi Chu, bộ dáng đùa giỡn không biết lớn nhỏ của hắn tự động câu nệ, thu liễm lại. Lúc này đi theo sau Vãn Hồi Chu vẫn còn đang suy nghĩ, lúc trước sau khi tan sở đi cùng sếp uống rượu ăn nhậu nói chuyện núi rừng, bất giác thay thành mặt Vãn đội đêm, Ngô Cường rùng mình, có chút kỳ quái.

Sáu giờ chiều, trừ những người trực đêm, những người khác đều có thể tan sở.

Vãn Hồi Chu em hồ sơ cả một ngày, cũng không làm cái gì khác. Không có gì để thu dọn, mở cửa ra thấy mọi người vẫn chưa rời đi, anh sửng sốt, nói: "Có thể tan làm rồi. Hay là còn có việc?"

"Không có việc không có việc." Ngô Cường bị ánh mắt của đội trưởng quét đến vô thức nói, nói xong lại bổ sung "Vãn đội, toàn đội muốn mời anh ăn một bữa."

Giọng điệu Vãn Hồi Chu lạnh nhạt từ chối: "Ăn thì không tiện lắm, tôi còn đi đón con." Nhìn thấy trên mặt có vài người vẻ thất vọng, ngừng một chút "Mọi người đi ăn đi, tôi mời." Dứt lời anh đi thẳng ra khỏi văn phòng.

Mọi người ở lại trố mắt nhìn nhau, Mai Lỵ thốt ra tiếng kêu thảm thiết, gục xuống bàn thương tâm nói: "Không ngờ Vãn đội lại có con rồi."

"Có gì lạ đâu, Vãn đôi cũng ba mươi lăm rồi mà."

"Vậy có đi ăn không? Đội trưởng nói mời khách kìa." Đây là lo lắng về bữa tối.

Ngô Cường cũng không để ý tới, chưa đưa tiền ngày mai hắn cũng không dám đi đòi, đang suy nghĩ thì điện thoại rung lên, Ngô Cường nhìn một cái "Mẹ kiếp, Vãn đội gửi tôi một ngàn này!"

Mai Lỵ vừa mới giả chết thương tâm nhảy dựng lên, nhìn Wechat trên điện thoại Ngô Cường, thực sự chuyển qua một ngàn.

【 Chúc mọi người vui vẻ 】Vãn Hồi Chu.

Tất cả mọi người trong văn phòng im lặng vài giây, sau đó ồn ào thảo luận đi nơi nào ăn, con người Vãn đội thật là tốt, đừng nhìn lạnh lùng vậy mà ra tay đủ hào phóng vân vân.

Cổng mẫu giáo Mễ Lan.

Vãn Hồi Chu rời văn phòng đi bộ đến cổng trường mẫu giáo, hầu hết các bạn nhỏ đều được bố mẹ đón về. Ở cửa, một số bạn vây quanh Vãn Giang Giang mặc áo khoác màu vàng gừng, từ xa có thể nghe thấy tiếng trẻ con nói: "Giang Giang, ngày mai tớ mang socola cho cậu", "Giang Giang bố tớ có mua bánh quy siêu ngon, mai tớ mang lên cho cậu nhé", "Giang Giang nhà cậu ở đâu vậy? Tớ qua nhà cậu chơi có được không?"

Còn có cậu bé ôm lấy chân mẹ chơi xấu "Con muốn chơi với Giang Giang, con không muốn về nhà."

Vãn Giang Giang gật đầu, miệng lưu loát mềm mại nói "Socola và bánh quy phải nhớ nha."

Hai tên ngốc nhỏ bị mê hoặc gật đầu hứa nhất định sẽ mang theo.

"Baba!" Vãn Giang Giang thấy người tới lạch bạch chạy tới, nắm tay baba.

Vãn Hồi Chu chào hỏi giáo viên, nhìn những bạn nhỏ khác nói: "Không cần cho Giang Giang bất cứ thứ gì. Giang Giang chào tạm biệt các bạn cùng lớp đi."

"Tạm biệt." Vãn Giang Giang nghe xong cũng không tức giận, khua móng vuốt nhỏ, nắm tay baba, tung tăng, trên đường có thể nghe thấy giọng nói lanh lảnh trong vắt: " Mẫu giáo rất vui, mọi người đều nói con trông rất đẹp, cô giáo cũng khen con đẹp."

Nói một đường về nhà, hệ thống sưởi của tiểu khu vẫn chưa dừng lại, vừa bước vào cửa hơi nóng đã ập vào mặt. Vãn Giang Giang sợ nóng, ngồi trên cái ghế đẩu nhỏ cởi giày, một tay cởi áo khoác, nhăn cả hai lông mày tỏ vẻ không vừa ý, sau đó mắt lại sáng lên. Vãn Hồi Chu vừa mới cài cửa lại, quay đầu liền không thấy Vãn Giang Giang trên ghế đẩu đâu.

"Đã nói không được tàng hình." Vãn Hồi Chu đối với ghế đẩu nhỏ nói.

Căn phòng yên tĩnh nửa bóng người cũng không có, qua mấy giây, phòng khách trống rỗng đột nhiên xuất hiện một cậu bé, mái tóc ngắn gọn gàng, mặc quần dài áo tay ngắn chân trần trắng nõn mềm mại, ánh mắt vừa đen vừa sáng, bĩu môi giảo hoạt nói: "Baba, chúng ta đã đồng ý là tóc dài mặc váy không được tàng hình, nhưng bây giờ con là con trai, ba cũng đừng lúc nào làm khó con, con không phải là đứa ngốc mới một hai tuổi dễ lừa gạt, con đã ba tuổi rưỡi rồi!"

Vãn Hồi Chu:...

- -------------------------------------

Tu: Ôi rot dau dau bung qua...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.